..:: CAN Entertainment | 4Rum ::..

.. Xin Chào Mừng Tất Cả Các Bạn Đến Với Hệ Thống Giải Trí Trực Tuyến CAN. Nơi Đây Có Lẽ Là Nơi Thăng Hoa Cảm Xúc Của Tất Cả Mọi Lứa Tuổi ..
 
Trang ChínhGalleryCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênĐăng kýĐăng Nhập
Webmaster: Kim Thủy
Chat with Webmaster
Smod: Thanh Tùng
Chat with Smod
Liên Kết

DịchVCAN

>> Nghe Nhạc Online

>> Lấy Avartar Y!M

>> Album Ảnh 8/11

>> Bói Trực Tuyến

Poll
Trưng Cầu Dân Ý - Đợt 1 - Năm 2008
+ Friendship
43%
 43% [ 3 ]
+ Back2School
57%
 57% [ 4 ]
+ Enviroment
0%
 0% [ 0 ]
+ Ý kiến khác, Post tại bài bài thông báo này
0%
 0% [ 0 ]
Tổng số bầu chọn : 7
cCare

 

 

 

< class="" height="25"> Latest topics
» Drug Abuse Saint George Utah
Thu Aug 04, 2011 12:10 pm by

» Find Newest Medication For
Mon Aug 01, 2011 7:59 am by

» When the first Whirlpool Duet album was released in December 2001
Sun Jul 31, 2011 11:38 pm by

» Folk Medicine Alternative Health
Fri Jul 29, 2011 3:37 am by

» Phần mềm xem đồ họa 3D/2D và máy nghe nhạc đa phương tiện!!
Wed Jul 06, 2011 9:26 pm by

» Xung Quanh Vụ ném bom nguyên tử xuống Hiroshima và Nagasaki
Wed Jul 06, 2011 9:24 pm by

» GOM Player – Phần mềm chơi nhạc đa phương tiện FREE
Thu Sep 23, 2010 4:03 pm by

» Phần mềm DVD-Cloner - sao chép DVD siêu tốc, chất lượng cao
Thu Sep 23, 2010 3:57 pm by

» Phần mềm ghi âm cuộc gọi MX Skype Recorder
Thu Sep 23, 2010 3:48 pm by


Những viên kẹo màu xanh Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tác giả

avatar

[Mem] ^Kiệt^
..:: V.I.P ::.. ..:: V.I.P ::..

Nam
.:.Thông tin.:.

Age : 23 Registration date : 21/01/2008 Tổng số bài gửi : 169 Đến từ : TQ Job/hobbies : HS Humor : Dễ tổn thương , hỉu nhìu lý lẽ trên doi` ( hehe)


Bài gửiTiêu đề: Những viên kẹo màu xanh Wed May 21, 2008 8:04 am
Nhà
Quân cách nhà tôi hai con phố, đó là một quãng đường nhiều cây xanh và
vô số các quán cà phê với nhạc Trịnh được chơi rất êm dịu.
Những
buổi chiều mát, tôi thường đi bộ đến nhà Quân. Một cách tập thể dục thú
vị — Quân nói thế. Tôi là con một, có lẽ vì vậy nên tôi thích không khí
“sôi động” của một gia đình đông anh em như trường hợp nhà Quân. Tôi dễ
dàng cảm nhận được tình cảm mà gia đình Quân dành cho mình, đặc biệt là
bác gái, bác thường gọi tôi là con dâu một cách rất âu yếm. Những lúc
như thế, tôi thấy vui vui, nói đúng hơn là có vẻ… tự hào. Còn Quân, cậu
ấy thường đỏ mặt, rồi ngó lơ sang chỗ khác…
Đến nhà Quân, tôi thích nhất là căn phòng nhỏ
ở cuối hành lang, đó là nơi “trưng bày” các bức tranh Quân vẽ. Cậu ấy
thường khoe và cho tôi xem mấy bức vẽ mới, tôi hứng thú vô cùng. Quân
dành tặng những bức tôi khen là rất đẹp, cậu ấy lúc nào cũng chiều
chuộng tôi như một người anh hiền lành. Hai đứa vừa trò chuyện, vừa
thưởng thức những viên kẹo ngọt nhiều màu sắc. Quân nói, cậu ấy bị ảnh
hưởng từ tôi sở thích này. Quân luôn dành riêng cho tôi các viên kẹo
màu xanh, lý do vì tôi chỉ thích vị bạc hà. Có đôi khi, tôi làm mẫu cho
Quân vẽ. Sản phẩm luôn là bức tranh với khuôn mặt không cười, tôi chẳng
hề thích thế. Quân lý giải “Mình thích lúc Triều… suy tư”. Tôi không
nói gì thêm, Quân luôn lúng túng khi trả lời những câu hỏi cắc cớ của
tôi. “Có lẽ khi ấy nhìn mình rất dễ thương” — Tôi tự nhủ và cười thầm.
Chơi chán trong phòng vẽ, Quân chở tôi về bằng
xe đạp, lúc nào cậu ấy cũng nhiệt tình và chu đáo. Những vòng xe chầm
chậm, băng qua con đường với hàng cây rung rinh, tôi cảm thấy quá đỗi
bình yên. Tiếng nhạc Trịnh như bay ra từ mấy quán cà phê, phảng phất
trong không khí, Quân ngân nga các giai điệu quen thuộc. Tôi ngồi sau,
vị bạc hà tan trên đầu lưỡi. Những viên kẹo màu xanh Quân dành riêng
cho tôi, luôn rất ngọt ngào.


Tôi quen Hội trong lớp tiếng Pháp buổi chiều. Đó
là anh chàng vui tính và có nhiều tài lẻ. Hội nhảy rất đẹp và là thành
viên của một câu lạc bộ Hip hop khá nổi tiếng. Tôi gần như bị những
bước nhảy điêu luyện, các động tác khoẻ khoắn của Hội mê hoặc. Thói
quen đi bộ đến nhà Quân, ngắm nhìn mấy bức tranh mới và ngồi sau xe,
nghe Quân hát những giai điệu buồn bỗng dưng biến mất. Tôi theo Hội đến
câu lạc bộ sôi động, nhìn anh và các bạn trẻ nhảy múa. Đắm chìm trong
không gian vui tươi, đung đưa cùng tiếng nhạc dồn dập của nhóm The
black eyed peas. Đôi lúc, bất giác, tôi nhớ đến Quân, khi nhận ra mình
đã bỏ phí quá nhiều những viên kẹo đỏ vàng…
Mẹ nói, dạo này ngày nào Quân cũng đến nhà,
tìm tôi vào các buổi chiều. Những lúc ấy, có lẽ, tôi đang xem Hội biểu
diễn ở một sân khấu nào đó. Rồi một sáng chủ nhật, khi tôi đang nhún
nhảy cùng tiếng nhạc, Quân đứng trước cửa nhìn tôi hơi bối rối…
…Hôm ấy. Quân tặng tôi mấy bức vẽ mới, đó là
sản phẩm của chuyến đi thực tế ngắn ngày. Và còn đưa ra một hộp thủy
tinh, đầy ắp những viên kẹo màu xanh tôi thích. Rất bất ngờ, tôi reo
lên:
- Cám ơn Quân! Nhiều thế này cơ à?

- Mình luôn dành riêng kẹo xanh cho Triều mà, kết quả của mấy tuần nay rồi đấy.

Vậy ra thời gian tôi không gặp Quân đã lên đến
mấy tuần. Tôi chợt im lặng, thấy mình quá vô tâm. Tôi chẳng hề để dành
những viên kẹo màu đỏ, màu vàng cho cậu ấy. Đang suy nghĩ, chợt Quân
lên tiếng:
- Nhạc này nghe lạ quá, Triều đang học nhảy à?

- Album The evolution của Ciara, Hội tặng mình
đấy. Quân chưa biết Hội đâu, cậu ấy nhảy rất đẹp. Và… hình như mình
thích Hội, Quân ạ…
- …

- Chưa hết đâu nhé! Hội còn hát hay nữa.

- …

- Tin này mới đỉnh nè, Hội đã được nhảy phụ hoạ cho tiết mục của Mỹ Tâm và Lam Trường rồi đó. Cậu ấy rất tuyệttttt!!

- …

Thấy Quân cứ im lặng, không hào hứng như mọi lần nghe tôi kể chuyện. Tôi gắt:

- Quân có đang lắng nghe không đó? Sao chẳng nói gì cả?

- Triều đang rất hạnh phúc phải không? — Bất
chợt, Quân hỏi tôi một câu vô cùng khó hiểu. Mắt cậu ấy nhìn thẳng vào
tôi. Và giây phút đó, tôi bất chợt tự hỏi mình, tại sao trông buồn đến
vậy??
Bầu không khí ngượng ngùng đặc quánh như chất
keo khó gỡ. Nhạc của Ciara vẫn xập xình, dồn dập. Một lúc sau, Quân
chào tôi ra về. Tôi nhìn theo Quân, dáng cậu ấy ngồi trên xe đạp trông
quá thân quen. Chợt nghĩ về các buổi chiều tôi cùng Quân và những vòng
xe chậm bước. Hàng cây xanh rung rinh khẽ khàng. Và tiếng hát Quân như
vọng về đâu đây…
Ngay tối hôm đó, Quân nhắn tin cho tôi. “Mình
luôn ủng hộ Triều trong tất cả mọi việc. Và sẽ mãi mãi dành riêng cho
Triều những viên kẹo màu xanh. Đối với mình, hồi ức về các buổi chiều
luôn là những kỷ niệm đẹp nhất. Ngoài mình, Triều đừng làm mẫu cho bất
kỳ một chàng hoạ sỹ nào nha. Mình kỳ cục quá phải không?...”
Sau tin nhắn ấy, Quân gần như biến mất trong
cuộc sống của tôi, nhiều ngày sau đó tôi không hề gặp cậu ấy nữa. Lọ
kẹo màu xanh Quân tặng đã gần hết. Đôi khi, tôi bỗng thấy nhớ Quân đến
lạ lùng. Chỉ muốn chạy ngay đến nhà cậu ấy, nhưng, để tiếp tục một thói
quen gần như không còn nữa là một việc chẳng hề đơn giản. Có lúc, tôi
thấy mình khóc rất bỗng dưng, khóc và chẳng hiểu tại sao. Những lúc như
thế, tôi tìm đến Hội để không cho mình suy nghĩ nhiều, nhờ Hội sưởi ấm
tâm hồn đang rất cô đơn của tôi. Nhưng dường như, không khí sôi động
của sàn nhảy, của các buổi biểu diễn càng khiến tôi lẻ loi hơn. Cảm
giác hệt đứng giữa một biển người, rồi hụt hẫng nhận ra mình chẳng hề
quen biết một ai, mọi gương mặt đều quá xa lạ. Mấy động tác, bước nhảy
của Hội không còn quá cuốn hút tôi. Để rồi, chợt thèm một giai điệu dịu
êm…
Tôi bắt đầu thử ăn những viên kẹo
không-phải-màu-xanh. Đỏ, cam, trắng, vàng và cả đen với vị đắng của cà
phê. Tôi chẳng muốn bỏ chúng đi, càng không muốn để dành cho bất kỳ một
người nào khác.
Giờ đây. Các buổi chiều. Tôi thường ngồi một
mình bên cửa sổ, giam mình trong những khúc ca buồn. Muốn đi bộ trên
con đường quen thuộc, nhưng lại sợ bước chân sẽ ghé vào một ngôi nhà
nào đó. Tôi đến công viên theo gợi ý của mẹ, và tình cờ gặp Quân. Cậu
ấy đang say sưa với những đường cọ, vẽ cô bé có khuôn mặt tươi như hoa.
Một “người mẫu” bình thường như tôi, hoàn toàn có thể chỉ làm mẫu cho
những bức tranh của Quân. Còn hoạ sỹ, đâu thể mãi vẽ một người. Ý nghĩ
khó hiểu đó chợt xuất hiện trong tôi, dường như là một cảm giác rất gần
với hụt hẫng…
Quân có vẻ ngạc nhiên khi thấy tôi, nhưng cậu
ấy không hề lúng túng. Nói gì đó với cô bé người mẫu, rồi Quân đến gần,
ngồi ngay cạnh tôi. Trông Quân và cô bé rất thân thiết. Ánh mắt Quân
nhìn tôi khang khác, cậu ấy mập hơn thì phải. Tôi biết, vị trí số một
của tôi trong lòng ai kia đã không còn nữa. Tôi nói, cố cho giọng mình
nghe thật tươi vui:
- Cô bé ấy là ai vậy? Sao không chịu giới thiệu gì hết.

- Hoa đang đi mua nước, cô ấy học thua mình hai
khoá. Chúng mình đang định cùng nhau mở một triển lãm tranh đấy. Thời
gian qua, đối với mình là những tháng nhiều “sự kiện”. Còn Triều và
Hội, hai bạn vẫn đang hạnh phúc chứ?
- Chắc chắn rồi — Tôi cố tự nhiên để Quân
không nhận thấy, tôi đang nói dối. Thực ra, tôi và Hội đã chia tay. Từ
đầu, chúng tôi chỉ nên là bạn.
Có quá nhiều việc đã xảy ra, với tôi cũng như
với Quân. Mấy tháng qua, chúng tôi chưa một lần gặp nhau, không một
cuộc chuyện trò. Cảm giác như khoảng cách giữa tôi và Quân cứ xa dần,
xa dần. Tôi nhìn vào bức tranh Quân đang vẽ dở, rồi thì thầm:
- Nụ cười của cô ấy thật rạng rỡ.

- Mình sẽ mãi lưu giữ khuôn mặt suy tư của Triều — Giọng Quân nhẹ tênh.

Bỗng nhiên tôi oà khóc, như một đứa trẻ bị dành đồ chơi, câu nói của Quân làm tôi yếu đuối. Bối rối, Quân cuống quít:

- Triều… Triều làm sao vậy?

Tôi cố kìm lại, nhưng không hiểu sao nước mắt cứ
chực trào. Như nhớ tới điều gì đó, Quân à lên và lấy ra từ túi một bịch
kẹo, loại kẹo nhiều màu sắc mà chúng tôi thích. Hoặc chính xác hơn, tôi
đã từng rất thích. Mộc lúc sau, tôi thôi khóc, nhưng những tiếng nấc
thỉnh thoảng lại bất giác lên tiếng. Lấy một viên kẹo màu đỏ, tôi cho
vào miệng. Quân nhìn tôi, bằng con mắt đầy bất ngờ.
- Thời gian qua, mình nhận ra rằng, thật xấu khi chỉ chọn những viên kẹo màu xanh — Tôi giải thích.

Kẹo tan ra, tôi thấy cổ mình đắng ngắt. Khi đã
đủ chín chắn để hiểu lòng mình, thì tình cảm ai kia đã đổi thay mất
rồi. Tôi không thích Quân cứ luôn phải dành riêng cho tôi những viên
kẹo màu xanh nữa. Đúng hơn, tôi muốn giữ hình ảnh đẹp ấy vào kỷ niệm.


Từ hôm đó, tôi không còn ăn loại kẹo nhiều màu
sắc ấy nữa. Có lẽ, vì những viên kẹo xanh luôn nhắc tôi nhớ đến Quân
trong quá khứ. Thỉnh thoảng. Quân-của-hiện-tại đến, một mình hoặc cùng
Hoa, tặng cho tôi những bức vẽ đẹp, vui vẻ kể về các dự định mới. Chiếc
xe đạp vẫn như ngày nào, chỉ khác, giờ đây, người ngồi sau không phải
là tôi…
Xem lý lịch thành viên

Thông điệp:

--*--{Hãy cùng chia s? v?i b?n bè b?ng cách }--*--

Copy du?ng link du?i dây g?i d?n nick yahoo b?n bè!

Những viên kẹo màu xanh Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum: Bạn không có quyền trả lời bài viết
..:: CAN Entertainment | 4Rum ::..  :: 

Thiên Đường Học Tập | Education Paradise

 :: 

Xã Hội

 :: 

Ngữ Văn

-

( »»--(¯`° Bản Quyền Của Forum Này Chỉ Thuộc Về CAN Entertainment °´¯)--»» )

Tất Cả Thời Gian Được Tính Theo GMT+7. Hôm nay: Tue Jun 26, 2018 12:19 am
Designed by Huynh Kim Thuy & Pham Thanh Tung.
Developed by Canner.
Copyright © 10/2008, Can Entertainment . All rights reserved.
Powered by: phpBB 2.0
Copyright © 2008-2009 Forumotion.Com

Free forum | © phpBB | Free forum support | Report an abuse | Create a blog